TOKYO GODFATHERS

  • Đạo diễn: Satoshi Kon
  • Năm phát hành: 2003
  • Studio: Madhouse
  • Thời lượng: 92 phút
  • Thể loại: hài hước, chính kịch

Tokyo Godfathers được thực hiện dựa trên tiểu thuyết Three Godfathers của Peter B. Kyne. Bộ phim có cốt truyện xoay quanh ba kẻ vô gia cư: một lão già nghiện rượu tên Gin, một drag queen với tính cách lạc quan tên Hana và một cô gái bỏ nhà đi bụi tên Miyuki. Vào đêm Giáng sinh, khi cả 3 đang lục lọi trong bãi rác thì có tiếng khóc, họ phát hiện ra có một bé gái sơ sinh bị bỏ rơi. Sự thương cảm khiến họ quyết định đi tìm lại bố mẹ thật cho đứa trẻ. Trên quãng đường đi họ vướng phải vô số câu chuyện li kì dở khóc dở cười, nhưng đồng thời cũng không kém phần cảm động.

Chủ đề xuyên suốt bộ phim cũng như vấn đề chính mà ba nhân vật gặp phải là về “gia đình”. Chất keo mạnh mẽ gắn kết họ lại là đứa trẻ bị bỏ rơi kia, và từ đây cả ba đều cố gắng trong hành trình rong ruổi khắp Tokyo để tìm kiếm cha mẹ thật của đứa bé, để đưa em trở về với gia đình thật sự của mình.

Các nhân vật trong phim được viết nên rất hay. Gin là một lão già say rượu chỉ muốn gặp lại gia đình của mình, lúc nào cũng mang mặc cảm và niềm hối hận vì đã để lại số nợ khổng lồ cho vợ con phải gánh; Hana là một drag queen có mong muốn và khát khao là được làm mẹ dù chỉ một lần trong đời. Còn Miyuki là một cô gái trẻ vì xích mích với ba mẹ nên đã bỏ nhà đi bụi nhiều ngày… Mặc dù đều là những con người vô cùng xa lạ, những con người khác biệt từ tính cách, ngoại hình đến hoàn cảnh đưa đẩy họ đến làm “một kẻ lang thang” không giống nhau, nhưng chính những điều này lại khiến họ trở thành những nhân vật thú vị, vì tất cả hành động chăm sóc đứa trẻ hay đi tìm cho em một gia đình đều bắt nguồn từ lòng thương cảm và tình thương yêu trong mỗi người. Có thể thấy dù chỉ là những người vô gia cư không hơn không kém, là tầng lớp gần như dưới đáy của xã hội và còn phải chịu đựng sự khinh bỉ, nhưng qua những hành động của họ, chất “tình người” qua việc thương cảm một đứa trẻ bị bỏ rơi đêm Giáng sinh đã biến họ từ đây trở thành những nhân vật giàu tình thương yêu hơn tất cả con người khác trong xã hội.

Tokyo Godfathers là bộ phim mà lúc nào nếu có người hỏi “nên xem phim gì dịp Giáng sinh” mình sẽ luôn giới thiệu. Không chỉ mang lại sự ấm áp, vui nhộn và hài hước, phim còn rất giàu tính nhân văn, là một trong những bộ phim hoàn hảo để xem trong ngày lễ Giáng sinh. Đây chắc chắn là tác phẩm xứng đáng được xem ít nhất một lần trong đời.

GOLDEN KAMUY

  • Tác giả: Satoru Noda
  • Năm phát hành anime: 2018
  • Studio: Geno Studio, Brain’s Base
  • Số tập: 24 tập
  • Thể loại: phiêu lưu, hài hước, lịch sử, chiến tranh, hành động

Tại Hokkaido, hòn đảo xa miền cực bắc của Nhật Bản, Sugimoto Saichi trở về từ cuộc chiến tranh Nga-Nhật thời kì Minh Trị. Trong một lần đi mò vàng, Sugimoto tình cờ nghe được câu chuyện về tấm bản đồ kho báu được xăm lên cơ thể những người tù nhân từ một lão già. Với biệt danh “Sugimoto Bất Tử”, anh lao vào chạy theo cơn sốt vàng nhằm kiếm thật nhiều tiền và đồng thời cũng muốn thực hiện ý nguyện cuối cùng của người bạn thân đã tử trận trong chiến tranh. Đồng hành cùng Sugimoto trên quãng hành trình là một cô bé người Ainu tên Asirpa. Và từ đó, cả hai cùng nhau bước vào chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm để tìm tới kho báu vàng trong truyền thuyết của người Ainu.

Golden Kamuy chuẩn cmn là một vựa muối thực sự, xem vừa hài vừa vui, mà cực hay, ko bị nhàm chán khi nhắc đến vấn đề lịch sử-chiến tranh. Quá nhiều thứ buồn cười và thú vị muốn nhắc tới luôn. Thôi đọc tạm đoạn ngắn mình viết từ hồi năm ngoái gì đấy như này (trong lúc xem có 1 đoạn nhỏ, nói về 1 tập tục của người dân tộc này, đó là đoạn trao nửa bát cơm ăn dở =)):

Nếu không xem chắc sẽ thấy câu thoại trên khá buồn cười, nhưng đặt vào bối cảnh phim thì nó vô cùng ý nghĩa. Đó là một trong những phong tục của người Ainu cổ xưa, biểu hiện một tình yêu trọn vẹn trao cho người đối diện, một trong vô vàn phong tục mà t thấy vừa lạ kì vừa đáng yêu.

Thật ra khi xem hay đọc truyện thì cũng biết thêm nhiều thông tin về tộc người Ainu, nhưng đi tìm hiểu mới biết tác giả bộ này tài tình như thế nào. Ainu là tộc người có thật ở Nhật Bản, và Golden Kamuy chính là bộ truyện khắc hoạ đầy đủ, và đề cập nhiều, cũng như cung cấp kiến thức về lịch sử chiến tranh theo cách bạo lực mà vẫn hài hước, vui vẻ nhất.

Golden Kamuy như là một nồi lẩu thập cẩm tươi ngon, tuyệt vời trải ra trước mắt người xem. Nó không hề khô khan khi kể về lịch sử, văn hoá của một dân tộc bởi vì nó còn được pha trộn hài hoà giữa yếu tố hành động và hài hước. Anime xem đã hay rồi, nhưng manga thì phải gọi là tuyệt vời hơn nữa. Vậy nên đây là lựa chọn tốt cho những ai muốn đọc, xem để biết thêm nhiều điều bổ ích về những phong tục thú vị của tộc người cổ xưa nhất Nhật Bản này.

WELCOME TO THE N.H.K!

  • Tác giả: Tatsuhiko Takimoto
  • Năm phát hành anime: 2006
  • Studio: Gonzo
  • Số tập: 24 tập
  • Thể loại: black comedy, chính kịch, đời thường, hikikomori

“Ném bừa một hòn đá ra đường cũng trúng một hikikomori. Nhưng thật hư cấu, vì hikikomori có bao giờ ra đường đâu.”

Tatsuhiko Takimoto sinh năm 1978 tại Hokkaido, Nhật Bản. Ông bỏ dở đại học và tự nhận mình là hikkikomori. Ông kì lạ, nhưng tài năng, từng được Kadogawa Gakuen Awards lần thứ 5 trao giải đặc biệt cho tác phẩm đầu tay Negative Happy Chainsaw Edge.

Welcome to the N.H.K! được viết như cuốn tiểu thuyết “tự thuật” của chính tác giả. Nhiều kinh nghiệm sống của ông cũng được đưa vào câu chuyện. Để cố gắng vượt qua trạng thái hikikomori, Tatsuhiko Takimoto đã viết cuốn sách và chính nó đã mang lại một số thành công nho nhỏ, đồng thời cũng giúp bản thân ông thoát khỏi tình trạng tồi tệ này.

Câu chuyện xoay quanh Tatsuhiro Sato, 22 tuổi, 4 năm làm hikikomori, chìm đắm trong thế giới ảo. Sato chọn cách ở lỳ trong nhà vì sợ hãi những người bình thường khác cười nhạo mình. Cũng chính vì thế mà anh trở nên thất nghiệp, hằng ngày ra ngoài đúng 2 lần để mua thức ăn và bia bọt, hoàn toàn dựa dẫm vào trợ cấp của bố mẹ để duy trì cuộc sống.

Anh tin rằng tất cả những điều bất hạnh và bi kịch của cuộc đời mình là do âm mưu của lũ N.H.K – Nippon Hikikomori Kyokai (Hiệp hội Hikikomori Nhật Bản) nhằm biến mọi người thành hikikomori và NEETs, do đó anh muốn lật đổ chúng, nhưng những chuyện anh làm được chỉ có thể là ăn, ngủ, dằn vặt, dùng thuốc để đánh lừa bản thân rằng mình vẫn ổn.

Trải qua khoảng thời gian 4 năm cuộc đời trôi qua trong một căn phòng tối tăm, chật chội, Sato bắt đầu có những suy nghĩ nhất định về cuộc sống của mình. Đó là anh không muốn làm NEET, một phần vì bố mẹ sắp cắt tiền trợ cấp, và cũng không muốn làm hikikomori nữa, anh muốn ra ngoài. Như vậy, anh bắt đầu muốn mở cái cánh cửa cuộc đời mới ra, để kiếm một việc làm thêm mà làm lại tất cả.

Bỗng vào một ngày đẹp trời, Sato tình cờ gặp Nakahara Misaki, 1 cô gái kỳ lạ nhưng dễ thương, và đồng thời cũng là nhà truyền giáo bí ẩn, người mà tự nhận có thể chữa được chứng hikikomori. Misaki đề nghị Sato tham gia vào “dự án” do chính cô lập ra nhằm đưa Sato trở lại với thế giới bình thường. Để làm được điều đó, Sato đã phải trải qua rất nhiều thử thách với chính mình cũng như với cả xã hội. Như vậy, cuộc sống của anh từ đó thay đổi hoàn toàn, theo một hướng dở khóc dở cười.

Về cơ bản, Welcome to the N.H.K! là hành trình khám phá những nỗi đau mà mỗi người trong cuộc sống phải trải qua hàng ngày. Thông qua những tình huống khác nhau, Welcome to the N.H.K! vẽ nên nỗi đau của các nhân vật và từ đó bộc lộ sự hài hước châm biếm về cuộc đời mỗi người.

Mọi nhân vật trong NHK! có những mục đích rất riêng biệt. Misaki Nakahara là cô gái 17 tuổi với một hành tung bí ẩn. Misaki đóng một vai trò rất lớn đối với Sato.

Kaoru Yamazaki là đàn em lớp dưới học chung cấp 3 và đồng thời cũng là hàng xóm của Sato. Tính tình Yamazaki dễ nổi nóng nên cậu ta thường xuyên bị bắt nạt tại trường. Cũng chính vì vậy mà Yamazaki và Sato dần dần trở thành bạn bè. Yamazaki là một trong những chỗ dựa tinh thần và cả “vật chất” cho Sato khi anh lâm vào tình trạng khủng hoảng. Sato đã học được nhiều điều, cả tốt lẫn xấu từ Yamazaki.

Hitomi Kashiwa là chị lớp trên của Sato, hơn Sato một tuổi. Từng là chủ nhiệm câu lạc bộ văn học, cô chính là mối tình đầu của Sato. Mối quan hệ của Sato và nhân vật này khá phức tạp. Tuy vậy, chính sự không đơn giản này đã góp phần mang đến cho cốt truyện rất nhiều những ý nghĩa hấp dẫn.

Và cuối cùng là Sato, một hikikomori, nhưng anh không phải là một tên ngu ngốc chỉ loanh quanh ngày ngày qua ngày sống chỉ để giải khuây với những thú vui hão huyền. Những phân cảnh quay về quá khứ trước khi trở thành hikikomori của Sato, về thời gian ở trường trung học cùng với đàn chị của mình đã chỉ ra một thực tế rằng cuộc sống của anh đang dần thay đổi, cũng muốn rẽ sang một hướng khác, nhưng thật khó. Cuộc sống không hề đơn giản một khi đã đi chệch hướng, bạn sẽ không dễ dàng quay trở lại.

Thử đặt mình vào hoàn cảnh của nhân vật, kiên nhẫn dõi theo cuộc hành trình đầy dằn vặt của Sato mà từ đó cảm thông hơn với những con người không tìm được chỗ đứng trong xã hội. Misaki, Sato, Yamazaki, những con người ấy, đều có khuyết điểm, đều có những bí mật, họ luôn cố gắng tự mình thoát ra nhưng không thể. Chính vì thế họ cần những bàn tay nắm lấy họ, kéo họ ra khỏi vũng lầy tăm tối của cô đơn và hoang tưởng. Họ là những kẻ đứng bên rìa xã hội, cố gắng cùng nhau trên bước đường tái hòa nhập.

Câu chuyện phát triển nhiều hơn khi nói về những âm mưu của thế giới, chứng minh rất nhiều thứ trên thế gian này giả tạo ra sao, cũng như thân phận con người khi đối mặt với sự từ chối và chấp nhận. Tác giả đã xây dựng điều này rất tốt, kết hợp câu chuyện của các nhân vật với tư tưởng là có một “âm mưu” thực sự đang tồn tại này. Nó giải quyết tâm lý con người theo những cách rất riêng.

Bất chấp sự vô vọng của các nhân vật, thông điệp của bộ phim cuối cùng là vẫn sẽ luôn có hy vọng. Đó là những điều tốt đẹp sẽ xảy ra khi bạn tiếp tục sống. Nhưng để có thể có được những điều tốt đẹp xảy đến như vậy, cần phải thực hiện từng bước hiện thực hóa được những việc bạn muốn làm, sẵn sàng bước tiếp trên con đường và bỏ lại những sai lầm đã trải qua. Giống như câu nói của ông khỉ trong Bojack Horseman:

Welcome to the N.H.K! theo mình hay ở chỗ người xem không chỉ được giải trí qua những tình huống hài hước đời thường mà còn qua đó còn ẩn chứa những vấn đề về các hiện tượng trong xã hội đương thời rất đáng quan tâm. Tuy bộ anime này kể về một chủ đề rất nghiêm túc nhưng vẫn đầy ắp những khoảnh khắc hài hước. Nó cho chúng ta thấy cuộc sống của một hikikomori theo cách thực tế nhất, nhưng vẫn mang đầy đủ sự hài hước vui nhộn theo cách châm biếm xã hội.

“Thế giới này tồn tại những âm mưu”

“Kiệt tác như vậy hẳn là một cái âm mưu … Âm mưu chống lại cái gì?”

Đây không phải là anime duy nhất giải quyết toàn bộ ý tưởng “xã hội là đồ khốn nạn” hay “chúng ta sống trong 1 xã hội”, nhưng nó là một trong số những anime thực sự làm điều đó theo cách hiệu quả, theo một cách rất thông minh và thú vị. Mọi chuyện được khai thác một cách bi kịch và drama hóa lên nhưng cũng đầy yếu tố hài hước, giúp câu chuyện có một điểm nhìn sâu sắc nhưng cũng bàng quan mà nhân ái vô cùng. Đây quả thực là một trong những anime có nhiều giá trị và đáng được xem lại nhiều lần. Vừa đáng cười vừa đáng suy ngẫm.

P/s 1: cả OP và ED của anime này rất hay, nhất là bài OP, mình yêu thích nó thực sự ❤️

P/s 2: mình có bản tiểu thuyết của bộ này. Mình đọc tiểu thuyết trước sau đấy mới xem anime, và thấy trong tiểu thuyết nó “tăm tối” hơn so với phim.

PHỎNG VẤN VỚI ĐẠO DIỄN ANIME “THE NIGHT IS SHORT, WALK ON GIRL”: MASAAKI YUASA

The Night is Short, Walk on Girl (Yoru wa Mijikashi Arukeyo Otome), cuốn tiểu thuyết đưa tên tuổi của tác giả Tomihiko Morimi trở nên nổi tiếng khắp Nhật Bản, cuối cùng đã được chuyển thể thành phim hoạt hình và được công chiếu tại các rạp phim tại Nhật vào ngày 7 tháng 4. Cuốn tiểu thuyết được phát hành vào năm 2006, bán được hơn 1,3 triệu bản và trở nên nổi tiếng đến nỗi nó đã giành được vị trí thứ hai của giải thưởng Japan Booksellers’ Award ngay năm sau đó.

Bộ phim chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết được đạo diễn bởi Masaaki Yuasa, người nổi tiếng với series The Tatami Galaxy (Yojou-han Shinwa Taikei) phát sóng năm 2010, cũng dựa trên cuốn tiểu thuyết gốc của Morimi. Bộ phim được thực hiện bởi studio Science SARU của Yuasa, kịch bản được viết bởi Makoto Ueda đến từ đoàn kịch Europe Kikaku, và họa sĩ Yuusuke Nakamura phụ trách thiết kế các nhân vật (Nakamura là họa sĩ vẽ bìa cho cả 2 tiểu thuyết The Tatami Galaxy và The Night is Short, Walk on Girl). Âm nhạc được sản xuất bởi Michiru Ooshima. Dàn nhân viên cũ cũng quay trở lại giống như lúc làm bộ phim The Tatami Galaxy. The Night is Short, Walk on Girl là bộ phim sẽ chiếm được cảm tình của cả fan Yuasa và Morimi.

Ngoài bộ phim được chuyển thể này, Yuasa cũng đang làm đạo diễn cho Lu Over the Wall (Yoake Tsugeru Lu no Uta), một bộ thuần anime sẽ được phát hành vào tháng 5 năm 2017. Với lịch trình bận rộn như vậy, Yuasa thực sự rất tuyệt vời khi chấp nhận cuộc phỏng vấn, chúng tôi đã có cơ hội hỏi ông một số câu cảm nhận về cuốn tiểu thuyết của Morimi và những suy nghĩ khi thực hiện bộ phim chuyển thể.

1, PV: The Night is Short, Walk on Girl là cuốn tiểu thuyết đã đưa tên tuổi của Tomihiko Morimi được công chúng biết đến rộng rãi. Tôi chắc chắn rằng có rất nhiều người lần đầu chọn cuốn sách này vì bìa nó rất đẹp và trở thành người hâm mộ Morimi kể từ đó. Đã hơn một thập kỷ đã trôi qua kể từ khi phát hành, tại sao ông lại chọn thời điểm này để thực hiện bộ phim chuyển thể?

Đạo diễn Masaaki Yuasa (sau đây gọi là Yuasa):
“Tôi nghĩ là trong quá khứ, nhiều người bị cuốn tiểu thuyết thu hút và đã cố gắng chuyển thể nó thành phim, nhưng đó hẳn là một thử thách thực sự khó khăn. Lúc đầu tôi nhận được lời đề nghị chuyển thể sau khi đạo diễn bộ anime The Tatami Galaxy trên kênh truyền hình đêm khuya Noitamina của đài Fuji Television, nhưng kế hoạch có vẻ không được thành công cho lắm. Ngay sau đó, tôi lại nhận được lời đề nghị tương tự, và thực lòng tôi cảm thấy rằng nó có thể sẽ không thành công lần nữa. Tuy nhiên, bất chấp những lo lắng như vậy, việc làm phim vẫn diễn ra suôn sẻ, vì tôi đã chuẩn bị rất nhiều khi nhận được lời đề nghị từ lần đầu tiên.”

2, PV: Ông có nghĩ rằng thành công của The Tatami Galaxy là một trong những lý do khiến việc làm phim mới này diễn ra suôn sẻ?

Yuasa
“Tôi có nghĩ vậy. Hầu hết các nhân viên đã tham gia làm The Tatami Galaxy trước đó cũng tham gia vào lần này. Do đó, chúng tôi nghĩ rằng, “Anh ấy sẽ thích cái này” hoặc “Cô ấy sẽ đồng ý cho cái kia”, v.v. Mọi người rất hiểu nhau, và chúng tôi cũng hiểu nhiệm vụ của chính mình. Tôi nghĩ khi mọi thứ diễn ra tốt đẹp, chúng sẽ tiếp tục diễn ra tốt đẹp. Bất cứ điều gì chúng tôi đã thử, nó đều thành công theo cách chúng tôi muốn.”

3, PV: Tôi nghe nói rằng ông đã gửi một bức thư đầy nhiệt huyết cho Gen Hoshino, để đề nghị anh ấy đóng một vai trong phim. Tại sao ông lại chọn Hoshino lồng tiếng cho nhân vật chính?

Yuasa
“Khi chúng tôi họp để chọn dàn diễn viên, mọi người đều rất phấn khích rằng Hoshino sẽ là sự kết hợp hoàn hảo. Dường như việc làm phim sẽ không được tiến hành cho đến khi Hoshino chấp nhận lời đề nghị. Mặc dù tôi lo lắng rằng anh ấy có thể rất bận, nhưng tất cả các nhân viên, bao gồm cả tôi, đều rất nóng lòng được làm việc với anh, và chúng tôi chắc chắn rằng bộ phim sẽ rất tuyệt vời khi có Hoshino trong vai nhân vật chính. Đó là lý do tại sao tôi gửi thư cho anh ấy vì biết giọng nói của anh ấy sẽ phù hợp với bộ phim đến mức nào.”

4, PV: Vậy đó là một giấc mơ đã trở thành sự thật. Hoshino luôn rất nổi tiếng với người hâm mộ, nhưng anh ấy còn trở nên cực kỳ nổi tiếng hơn nữa sau thành công của bộ phim truyền hình gần đây mà anh ấy đóng vai chính.

Yuasa
“Chúng tôi đã đưa ra lời đề nghị trước khi bộ phim được thực hiện, và tôi nghĩ đây là một điều may mắn khác của bộ phim này. Như tôi đã nói, mọi thứ diễn ra theo cách chúng tôi muốn!”

5, PV: Các diễn viên chính khác là Kana Hanazawa và Hiroshi Kamiya, cũng như Ryuuji Akiyama từ bộ ba hài kịch nổi tiếng Robert. Dàn diễn viên đầy sự thú vị này cũng là một lý do khác khiến bộ phim thu hút được nhiều sự chú ý của công chúng.

Yuasa
“Hanazawa là một diễn viên khác mà chúng tôi đã trực tiếp mời đóng vai nữ chính. Giọng của cô ấy dù nhẹ nhàng nhưng vẫn có đủ nội lực, nên chúng tôi nghĩ chắc chắn sẽ phù hợp với “cô gái tóc đen”. Còn Akiyama là một trong những nam diễn viên hài yêu thích của tôi. Anh ấy có một chất giọng tuyệt vời, anh ấy có thể hát, và có thể làm nhiều điều tuyệt vời khác nữa. Akiyama chính là diễn viên tuyệt vời và tài năng, đồng thời có thể làm cho bất cứ ai cười. Và cuối cùng, chúng tôi chắc chắn rằng Kamiya sẽ hoàn thành xuất sắc khía cạnh “đẹp trai” của nhân vật.”

6, PV: Tôi cảm thấy rằng mặc dù các nhân vật trong tiểu thuyết của Morimi đều kỳ quặc và độc lạ, nhưng mỗi người đều có những tính cách vô cùng hấp dẫn theo 1 cách rất riêng đến mức người hâm mộ có thể đưa ra nhiều cách hiểu khác nhau về họ.

Yuasa
“Ừ, tôi đồng ý [cười]. Một ví dụ điển hình là Sư phụ Higuchi (Higuchi-shishou). Tôi đã nhận được rất nhiều phản ứng về anh ấy [cười].”

7, PV: Đúng vậy, Sư phụ Higuchi. Nhân vật này có thiết kế vô cùng độc đáo [cười].

Yuasa
“Khi chúng tôi bắt đầu chuyển thể anime của The Tatami Galaxy, tôi nhìn thấy hình minh họa bìa của The Night is Short, Walk on Girl do Yuusuke Nakamura vẽ, vì vậy tôi muốn thiết kế nhân vật trong The Tatami Galaxy sao cho thật dễ thương để giống với tiểu thuyết. Tuy nhiên, tôi cũng có hình ảnh riêng của mình về Ozu và Sư phụ Higuchi trong tâm trí, do đó tôi đã giải thích cho họa sĩ Nakamura biết tôi muốn những nhân vật này trông như thế nào. Tôi tin tưởng Nakamura với việc thiết kế “Watashi” (nhân vật chính trong Tatami Galaxy) và các nhân vật khác.

Khi tôi còn học đại học, có một sinh viên nổi tiếng là “được nhiều cô gái yêu thích”, và anh là hình mẫu cho Sư phụ Higuchi. Mặc dù chàng sinh viên này cực kỳ nổi tiếng trong trường, nhưng thực chất đối với tôi thấy lại không đẹp trai như đã mong đợi [cười]. Anh ấy là người dịu dàng và luôn tươi cười. Anh cũng có một khí chất ấm áp và thường chơi guitar. Lúc đầu, tôi tự hỏi tại sao tụi con gái lại thích anh ấy đến vậy, nhưng bây giờ tôi cảm thấy rằng có thể những kiểu con trai đó sẽ mang lại sự hấp dẫn hơn so với những chàng trai chỉ có ngoại hình ưa nhìn.”

8, PV: Sư phụ Higuchi cũng xuất hiện trong bộ phim mới này.

Yuasa
“Theo suy nghĩ của tôi, bối cảnh của The Tatamy Galaxy và The Night is Short, Walk on Girl là hai thế giới song song và hai câu chuyện chỉ có một cặp đôi khác nhau làm nhân vật chính. Đó là lý do tại sao tôi để Ozu, Hanuki-san và Sư phụ Higuchi đều xuất hiện trong cả hai câu chuyện. Thực ra, để chính xác mà nói, nhân vật giống Ozu trong The Night is Short, Walk on Girl là Thần của Chợ Sách Cũ (Furuhon-ichi no Kami-sama). Tôi chắc rằng nhiều độc giả của cuốn tiểu thuyết gốc đã hình dung về Thần Chợ Sách Cũ là một cậu bé dễ thương.”

9, PV: Đúng là tôi cũng có nghe những ý kiến ​​như vậy. Trong bản chuyển thể của kịch sân khấu, vị thần này là do một nữ diễn viên thủ vai, và đó là một nhân vật vô cùng dễ thương. Tuy nhiên, tôi nghĩ Thần Chợ Sách Cũ trong bản kịch sân khấu và trong bộ phim mới này có tính cách giống nhau và cũng đều thích chơi khăm.

Yuasa
“Phiên bản Thần Chợ Sách Cũ của tôi thì trẻ hơn so với nhân vật Ozu. Tôi luôn là một người hâm mộ lớn của Hiroyuki Yoshino, diễn viên lồng tiếng cho Ozu, vì vậy đó là lý do tại sao tôi chọn anh ấy cho giọng nói của vị thần này. “

10, PV: Tôi nghĩ rằng tất cả người hâm mộ đều chia sẻ hình ảnh “cô gái với mái tóc đen” và “Senpai” vì họ đã xem các hình minh họa nhân vật do Yuusuke Nakamura thực hiện. Tuy nhiên, khi tôi xem bộ phim chuyển thể, có vẻ như cả hai nhân vật này đều có những khía cạnh độc đáo mới mà ông đã thêm vào so bản gốc. “Cô gái tóc đen” đã thực hiện một số động tác khá độc đáo trong phim. Ví dụ, như là cô ấy bắt chước một đoàn tàu khi đứng trước máy bán hàng tự động một mình. Thật bất ngờ khi cô gái này làm những động tác hài hước như vậy.

Yuasa
“Tôi có thể đã minh họa một hình tượng mạnh mẽ về “cô gái tóc đen” trong bộ phim chuyển thể. Trong tiểu thuyết gốc, có một cảnh cô ấy đi như một con rô-bốt, vì vậy tôi quyết định để cô ấy di chuyển giống như ASIMO, 1 con rô-bốt đang thu hút sự chú ý của công chúng cùng thời điểm phát hành tiểu thuyết. Sau đó, tôi quyết định cho thêm một vài động tác rất riêng khác. Tôi chọn chuyển động giống như một đoàn tàu, liên quan đến cuốn sách Ra ta ta tam. Dù sao, đối với hầu hết các cảnh phim, đều phù hợp với câu chuyện gốc.”

11, PV: Một yếu tố đáng ngạc nhiên khác là điệu múa ngụy biện (kiben odori). Tôi đã rất ngạc nhiên trước những bước nhảy hài hước [cười].

Yuasa
“Chỉ từ mô tả trong cuốn tiểu thuyết, tôi khá chắc rằng các động tác vũ đạo trong phim là hoàn toàn giống với nguyên tác [cười]. Không, thành thật mà nói, sau khi tôi đọc lại cuốn sách, tôi nghĩ rằng tôi có thể đã thay đổi nó một chút [cười]. Người ta nói rằng chuyển động của mông rất mạnh trong cuốn tiểu thuyết, vì vậy tôi có hình ảnh riêng về điệu nhảy kỳ lạ này. Nếu ai đó thực sự làm những động tác đó ngoài đời thực, họ có thể sẽ ngã. Tuy nhiên, nó sẽ không trở nên hài hước nếu các nhân vật không di chuyển theo những cách quá đà trong anime, vì vậy tôi đã biến điệu nhảy trở nên trông kỳ quặc nhất có thể. “

12, PV: Theo quan điểm của ông, “Senpai” là kiểu người như thế nào?

Yuasa
“Như tôi đã đề cập trước đây, bối cảnh của bộ phim này là trong một thế giới song song của The Tatami Galaxy, vì vậy “Senpai” cũng tương tự như “Watashi”, nhưng không lập dị bằng. Chà, anh ấy có thể đã trở nên hơi kì quặc khi chúng tôi tạo ra bộ phim. “Senpai” chăm chỉ và lạc quan hơn “Watashi”, nhưng cả hai đều là những chàng trai rất nhát gan, ngại thực hiện bước cuối cùng. Trong Tatami Galaxy, tôi không thể tìm ra lý do chính xác tại sao “Watashi” lại nhát gan như vậy, nhưng cuối cùng tôi đã hiểu tại sao sau khi làm bộ phim này.”

13, PV: Ông nghĩ tại sao “Senpai” lại chần chừ không thực hiện bước cuối cùng?

Yuasa
“Anh chàng này không có thành tích tốt ở trường, và cảm thấy như mình không có tài năng xuất chúng nào, vì vậy “Senpai” không tự tin vào bản thân. Tuy nhiên, anh chàng cũng cảm thấy rằng mình khôn khéo hơn những người khác, và cũng không thể nuốt nổi sự tự kiêu của chính mình. Anh ấy không chấp nhận bị chế giễu, do đó đây là một nhân vật khá là khó hòa đồng với mọi người. Ngay cả khi tôi nói với nhân vật này rằng anh nên thay đổi thái độ của mình, anh chàng có thể nói, “Tôi không thể” hoặc “Không phải vậy”. Nếu tôi có một người bạn như “Senpai”, anh ấy có lẽ sẽ là người gây ra sự phiền lòng cho người khác [cười]. Tuy nhiên, ở trong phim, những nỗ lực của “Senpai” cuối cùng cũng được “cô gái tóc đen” ghi nhận và tôn trọng, và điều này đã sưởi ấm trái tim tôi.”

14, PV: Từ việc lắng nghe những lời nhận xét này, có vẻ như bộ phim là sự tái hiện hình ảnh của cuốn tiểu thuyết trong đầu của chính ông.

Yuasa
“Về cơ bản, tôi đã cố gắng trung thành, giữ nguyên những ấn tượng đầu tiên của mình về cuốn tiểu thuyết. Tôi có thể đã hiểu sai một số cảnh hoặc có thể đã có những hình ảnh khác so với những độc giả khác. Nhưng đôi khi, những hiểu lầm đó có thể tạo ra những thước phim hoạt họa mang tính giải trí.

Có một cảnh mà tôi hoàn toàn hiểu nhầm trong tiểu thuyết. Cảnh đó được viết như thế này, “Một quán bar có cửa sổ tròn, giống như một chiếc tàu ngầm…”, và tôi nghĩ rằng nó là “một quán bar, giống như một chiếc tàu ngầm”. Vì vậy, tôi đã đến tận Osaka để khám phá một quán bar theo chủ đề tàu ngầm và thậm chí quay video về nó. Sau đó, tôi đọc lại cuốn sách và…”

15, PV: …và nhận ra rằng ông đã sai hoàn toàn [cười].

Yuasa
“Chính xác luôn [cười]. Cuốn tiểu thuyết chỉ miêu tả về cửa sổ, vì vậy nơi này không phải là một quán bar theo chủ đề tàu ngầm. Hơn hết, tôi phát hiện ra rằng quán bar ở Osaka đã thực sự mở cửa SAU KHI cuốn tiểu thuyết được phát hành. Ôi trời, thực sự quá là tốt. Tôi chẳng thể phủ nhận sự thật rằng đây là một trong những hình ảnh mà tôi có ấn tượng rất nhiều vào lần đầu tiên đọc [cười].”

16, PV: Làm ơn hãy cho chúng tôi biết một số khám phá thú vị mà ông đã thực hiện trong quá trình thực hiện bộ phim.

Yuasa
“Trong tiểu thuyết, có nhiều họa tiết được vẽ minh họa trong các cảnh khác nhau, chẳng hạn như búp bê daruma, quả táo, cá chép, v.v. và chúng dường như không có mối liên hệ nào, nhưng sự thật là tất cả các khía cạnh đó đều liên kết với nhau. Tôi đã không nhận ra điều đó cho đến khi tôi vẽ xong bảng phân cảnh, nhưng cuối cùng, tôi cũng nhận ra rằng nhân vật Rihaku-san đang kết nối tất cả lại với nhau. Tại sao một cơn lốc xoáy bất ngờ xuất hiện và hút hết cá chép? Tại sao một quả táo đột nhiên rơi xuống từ cơn lốc xoáy? Đầu tiên có vẻ như cảnh “Senpai” bị cảm lạnh không liên quan gì đến những cảnh khác này, nhưng nghĩ lại thì, chính Rihaku-san là người đang liên kết mọi thứ lại với nhau. Sau khi viết bảng phân cảnh, tôi nghĩ “ồ, tất cả mọi người đều được kết nối!” Thế là tôi đã viết lại các bản nháp, và thêm vào các hộp thoại mới.”

17, PV: Trong tất cả các bộ phim của ông, những phân cảnh và các sự kiện được phát triển với tốc độ nhanh đến mức người xem hoàn toàn bị cuốn hút hoàn toàn vào mạch của câu chuyện. Tôi nghĩ đây là điểm hấp dẫn rất riêng trong các bộ phim của ông. The Night is Short, Walk on Girl không ngoại lệ và đồng thời nó cũng là một bộ phim giải trí thú vị đến như vậy.

Yuasa
“Về The Night is Short, Walk on Girl, bộ phim đã được sáng tạo đúng với những hình ảnh mà tôi hướng tới khi chuyển thể từ tiểu thuyết. Một điều quan trọng nữa là, để cho các chi tiết rõ ràng, tôi đã cố gắng không làm cho mọi thứ quá thực tế trong phim.

Ví dụ, khi cuốn tiểu thuyết nói “tòa nhà lớn”, tôi cố gắng làm cho nó càng lớn càng tốt trong anime, và khi nó nói “có rất nhiều cửa sổ”, tôi cố gắng vẽ càng nhiều cửa sổ càng tốt. Điều quan trọng là phát triển trí tưởng tượng của bạn, thay vì suy nghĩ thực tế khi tạo ra các hình ảnh. Một trong những điều tuyệt vời nhất về anime là bạn càng minh họa cho trí tưởng tượng càng tăng lên khi đọc cuốn tiểu thuyết, nó sẽ càng trở nên thú vị. Ngay cả khi sự tưởng tượng này có hơi khác so với mô tả trong tiểu thuyết gốc, tôi nghĩ người xem sẽ chấp nhận được nó.”

18, PV: Tôi tin rằng ông đã đến thăm Kyoto khá nhiều lần. Và những ấn tượng của ông về Kyoto là gì?

Yuasa
“Tôi đã hình dung về Kyoto là một thành phố cổ kính cho đến khi tôi thực sự đến đó để thu thập dữ liệu cho The Tatami Galaxy. Khi lần đầu đọc cuốn tiểu thuyết này, tôi đã thực sự nghĩ rằng câu chuyện sao nó kỳ quặc quá thể. Tuy nhiên, lúc tôi đến thăm Kyoto, nó khiến tôi cảm thấy những sự kiện phi thường trong câu chuyện có thể thực sự xảy ra ở thành phố này.

Khi đứng trước những địa danh mang tính lịch sử, tôi thường có những suy nghĩ như “Đây là nơi các anh hùng đã chiến đấu bằng kiếm hàng trăm năm trước” hay “Đây là nơi có đền Honnoji và là nơi Nobunaga Oda bị giết”, v.v. Tôi đã có những cảm giác kỳ lạ khi đứng ở những nơi này. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu có những linh hồn xấu xa, hay có quái vật ẩn náu đằng sau, hoặc nếu ở đây có một sinh viên nào đó giống hệt Sư phụ Higuchi trong trường đại học. Và sau khi đến thăm Kyoto, tôi nhận ra rằng tiểu thuyết của Morimi không phải là một cái gì đó quá phi thường vô lý, mà chúng chỉ đang mô tả bầu không khí thực sự của Kyoto mà thôi.”

19, PV: Tôi đồng ý. Kyoto là thành phố có lịch sử lâu đời, nhưng đồng thời cũng có các trường đại học nổi tiếng và người trẻ tuổi sinh sống quanh đây. Đó là một thành phố có nhiều khía cạnh khác nhau nhưng vẫn giữ được rất tốt sự cân bằng về mọi mặt.

Yuasa
“Nơi thực tế đó hơi khác so với hình ảnh ban đầu trong tưởng tượng của tôi. Tôi nghe nói đồ ăn được phục vụ ở Kyoto có hương vị tinh tế, nhưng thực ra, có kha khá món ăn có hương vị mạnh vì có nhiều sinh viên trẻ quanh đó. Ngoài ra, có rất nhiều nhà tắm công cộng và quán cà phê cũ, và tôi nghĩ điều này là do các bạn trẻ hay sử dụng chúng. Thành phố dường như có một bầu không khí thư giãn và tốt lành. Nhưng ở một khía cạnh khác, Kyoto còn có một bầu không khí mạnh mẽ khiến bạn cảm thấy khó có thể được chấp nhận. Nói chung đây là một nơi rất thú vị.”

20, PV: Tatami Galaxy là câu chuyện kể về một sinh viên đại học tiếp tục tìm câu trả lời cho những câu hỏi của chính mình và về các mối quan hệ lẫn những rắc rối xung quanh anh ta. Vậy theo ông, ông nghĩ The Night is Short, Walk on Girl nói về điều gì?

Yuasa
“Đó sẽ là câu chuyện mang đến cho người xem bài học “mọi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một ý nghĩa”. Có rất nhiều người thú vị trên thế gian này, và tất cả chúng ta đều được kết nối theo một cách nào đó. “Cô gái tóc đen” tận hưởng tất cả những điều thú vị trong cuộc sống: các mối quan hệ, uống rượu, đọc sách, lễ hội trường học, v.v. Còn “Senpai” đã cố gắng hết sức để chữa bệnh cảm lạnh, và anh ấy thực sự hạnh phúc khi được “cô gái tóc đen” đối xử tử tế. Mọi thứ trong cuộc sống của họ đều khá điên rồ, nhưng quan trọng là mọi người đều thực sự vui vẻ.”

21, PV: Sau The Night is Short, Walk on Girl, bộ phim Lu Over the Wall sẽ được phát hành vào ngày 19 tháng 5. Tôi cũng rất mong chờ xem bộ phim này.

Yuasa “The Night is Short, Walk on Girl bao gồm nhiều cảnh khá kỳ quặc, vì vậy tôi đã cố gắng làm cho Lu Over the Wall đơn giản và rõ ràng nhất có thể. Tôi muốn làm nó giống như bộ truyện tranh dành cho nữ giới, thế nên thực lòng tôi đã rất vui khi có Youko Nemu phụ trách thiết kế nhân vật. Các nhân viên đoàn phim và tôi đã nỗ lực hết mình để làm cho bộ phim trở nên giải trí và có thể hướng tới mọi thế hệ, vì vậy tôi hy vọng các bạn cũng sẽ xem và yêu thích bộ phim này!”

Phỏng vấn và viết báo bởi Ayaka Kawamata, được đăng vào năm 2017 trên trang web Manga Tokyo: https://manga.tokyo/…/the-night-is-short-walk-on-girl…/

Toàn bộ các câu chữ ở trên là bản dịch của mình, cảm ơn mọi người đã đọc !

TATAMI GALAXY (TRUYỀN KÌ PHÒNG 4 CHIẾU RƯỠI)

• Tác giả tiểu thuyết gốc: Tomihiko Morimi
• Đạo diễn: Masaaki Yuasa
• Năm phát hành anime: 2010
• Studio: Madhouse
• Số tập: 11 tập
• Thể loại: hài hước, huyền bí, tình cảm

Khi nhìn lại cuộc sống cho đến thời điểm hiện tại, bạn có hài lòng với cách mọi thứ diễn ra không? Bạn có thấy hối hận về những lựa chọn bạn đã thực hiện, hay những người bạn đã gặp và lúc nào đó ước rằng có thể quay trở về quá khứ nơi thời điểm xuất phát để khiến mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn?

Có rất nhiều người ngoài kia đang cảm thấy lạc lối, hoặc không biết mình đang làm gì với cuộc sống hiện tại, vì thực tế là họ không đạt được cái cuộc sống “màu hồng” mà họ mong muốn. Tatami Galaxy chính là bộ phim dành cho tất cả mọi người, nhưng đặc biệt nhất là đối với sinh viên đại học, những người đang băn khoăn về các lựa chọn và quyết định trong tương lai. Nói đơn giản, đây là câu chuyện về một chàng trai đang tìm kiếm con đường riêng của mình và khám phá ra thế nào mới là hạnh phúc thực sự mà anh ta đang kiếm tìm.

Tatami Galaxy kể về một sinh viên năm ba “vô danh” sống trong phòng trọ rộng bốn chiếu rưỡi tatami. Vì hối hận với quãng đời đại học của mình mà cậu được “gửi” vào một vòng lặp thời gian để thay đổi bản thân qua việc tham gia các câu lạc bộ khác nhau.

Ngoài việc sử dụng phong cách vẽ đặc biệt tối giản, bộ phim còn có một phong cách kể chuyện cực kì độc đáo, từ đó mô tả hiệu quả các chủ đề và thông điệp chính mà phim muốn truyền tải. Mặc dù lời kể chuyện của nhân vật chính nhanh như bắn rap :))), nhưng bằng sự thông minh và lối hài hước dí dỏm, nhân vật chính vẫn có thể dẫn dắt người xem cảm thấy thu hút trong từng câu thoại, từng tập phim. Một trong những điểm hấp dẫn của anime này là toàn bộ câu chuyện được thể hiện qua những trò đùa thông minh, những câu chơi chữ khéo léo. Nó không có bí mật to lớn ẩn sau mỗi tập hay có những âm mưu động trời, nhưng vẫn có thể giữ chân người xem cho tới tập cuối cùng bởi những sự kiện đặc biệt vô cùng thú vị.

Dàn nhân vật phụ trong Tatami Galaxy cũng vô cùng đa dạng, là những kiểu người bạn có thể dễ dàng tìm thấy trong khuôn viên trường đại học.

Thằng bạn thân Ozu được miêu tả là thằng bạn có mặt mũi ma chê quỷ hờn, chuyên lừa thầy phản bạn, có tiềm năng đóng vai ác nhất trong tất cả những vai ác. Nhân vật chính tin rằng Ozu là hiện thân của những cái gì khốn nạn nhất và vô lý nhất, hiện lên và phá tan cuộc sống của mình, và tất cả những trò đùa nó làm trước giờ không hơn không kém chỉ để mua vui, nhưng tất nhiên là không phải vậy.

Tiếp đến là cô thiếu nữ tóc đen tên Akashi, đồng thời cũng là đàn em năm hai cùng trường với nhân vật chính. Akashi là một quý cô thanh cao, tính cách đôi lúc khá lạnh lùng, nhưng lại dễ mềm lòng trước bộ sưu tập con gấu mochiguman và cô cũng dễ dàng hoảng loạn khi đụng phải mấy con côn trùng. Akashi cũng là người mà nhân vật chính để ý từ lâu, là đàn em có chút đặc biệt.

Các nhân vật phụ khác chủ yếu đóng vai trò là công cụ để thúc đẩy sự phát triển của nhân vật chính. Hội trưởng Jougasaki là người sùng bái búp bê, tính cách tự kiêu và cũng hay ham vui; sư phụ Higuchi thì vừa phi phàm vừa lười biếng, đôi khi lại khá ngớ ngẩn… Nhân vật Johnny xuất hiện trong một số tập phim mang hàm ý ám chỉ cho những sự thôi thúc và lo lắng về vấn đề tình dục của nhân vật chính. Như trong ba tập phim mà Johnny xuất hiện, nhân vật chính phải đau đầu lựa chọn giữa ba người phụ nữ, ai sẽ là người con gái đồng hành cùng mình trong những ngày tháng tươi đẹp tiếp theo, liệu anh chàng sẽ bị ham muốn chiếm giữ tâm trí, hay là sẽ nghe theo lý trí đi tìm người con gái mình hay mơ tưởng qua những dòng tâm thư…. đây cũng là ba tập phim mình thấy thú vị nhất.

Đến cuối cùng, Akashi chính là người mà nhân vật chính đã chọn, vì cả hai đã đi ăn Neko Ramen như anh đã hứa trong tập đầu tiên, và anh cũng trả lại móc khóa Mochiguman cho cô trong tập cuối cùng.

Trong suốt quá trình phát triển của câu chuyện, có thể thấy cuộc sống của nhân vật chính đều rẽ sang những hướng đi khác nhau sau mỗi lựa chọn. Ở mỗi dòng thời gian khác nhau, nhân vật chính tham gia các câu lạc bộ khác nhau. Khi anh hồi tưởng về những năm tháng đại học không mấy suôn sẻ của mình, anh nghĩ rằng cuộc sống có thể sẽ tốt đẹp hơn nếu mỗi lần mình tham gia một câu lạc bộ khác.

Mỗi khi tham gia một câu lạc bộ, anh lại có cơ hội gặp gỡ những người mới và tham gia vào những sự kiện mới. Nhưng dường như sau mỗi lần lựa chọn ấy, mọi thứ trở nên không như ý muốn và cuối cùng nhân vật chính lại hối hận về sự lựa chọn của mình, muốn quay lại khoảnh khắc trước khi lựa chọn và thiết lập lại cuộc sống của mình hoàn toàn bằng cách chọn một lựa chọn khác. Vào cuối mỗi tập, đồng hồ quay ngược lần nữa và “reset” toàn bộ tập phim, từ đây sang tập phim sau sẽ trở về thời điểm nhân vật chính bắt đầu học đại học từ đầu.

Nhân vật chính luôn chạy trốn khỏi hiện thực lửng lơ trước mắt, mặc nhiên mơ tưởng tới “cuộc đời sinh viên đại học màu hồng mộng mơ”, rồi chỉ nằm một chỗ hồi tưởng về quá khứ, hối hận về những thất bại, nghĩ đến những điều xúi quẩy của hiện tại mà giận dữ, rồi lại tự xoa dịu mình bằng cách đổ hết tội lỗi lên đầu thằng bạn thân Ozu.

Anh chàng nhân vật chính như đại diện cho hi vọng, cũng như bao điều bất mãn, bất lực, vô dụng trong mỗi con người. Có khi chỉ có chiếc công tắc giữa phòng (được thiết kế giống với hình ảnh con thú nhồi bông) chính là chiếc chìa khóa đưa anh chàng trở về với thực tại. Chi tiết con thú nhồi bông mochiguman là chi tiết vô cùng quan trọng, nó xuất hiện ở tất cả các tập phim, giống như bà già bói toán, luôn luôn xuất hiện ở một thời điểm nhất định trong phim và nhắc nhở nhân vật chính rằng, “cơ hội này đang đung đưa trước mắt, mà anh thì cứ nhìn mãi nơi xa”.

Cuộc sống hỗn độn không ngừng xoay vòng và xoay chuyển theo nhiều chiều hướng khác nhau. Các lựa chọn đưa ra có thể thay đổi, nhưng kết quả cuối cùng sẽ luôn giống nhau. Dù nhân vật chính có tham gia câu lạc bộ nào đi chăng nữa, thì kết quả cuối cùng luôn giống nhau, và anh chàng dường như không bao giờ học được một điều vô cùng quan trọng. Nhân vật chính không cần phải đạt được cuộc sống trong khuôn viên trường đầy hoa hồng, bởi vì anh đã luôn đạt được điều đó. Đó chính là câu nói xuyên suốt toàn phim mà lần nào anh cũng nghe qua mà không nhận ra: “Cơ hội này luôn lủng lẳng trước mắt bạn. Bạn phải nắm lấy cơ hội này và hành động. Và nếu không, bạn sẽ bước đi cuộc đời này như bây giờ, mãi mãi không thay đổi.”

Những lựa chọn khác nhau dẫn tới những sự kiện khác nhau, được nhìn theo nhiều góc độ thú vị. Điểm nổi bật và đặc biệt nhất của câu chuyện là nó cho người xem thấy sẽ có lối thoát và lời giải đáp cho tất cả những vòng lặp ở mỗi tập phim. Nếu bám trụ được tới phút cuối cùng, người xem sẽ có câu trả lời vô cùng xứng đáng, chỉ điều ấy thôi cũng đã chứng tỏ bộ anime này là một tuyệt tác không nên bỏ qua. Chung quy lại, Tatami Galaxy chính là câu chuyện tuyệt vời về sự chấp nhận bản thân và chấp nhận vô số cơ hội mà cuộc sống mang lại.

THE NIGHT IS SHORT, WALK ON GIRL (DẠO BƯỚC PHỐ ĐÊM)

• Tác giả tiểu thuyết gốc: Tomihiko Morimi
• Đạo diễn: Masaaki Yuasa
• Năm phát hành: 2017
• Studio: Science SARU
• Thời lượng: 1 tiếng 32 phút
• Thể loại: chính kịch, hài hước

Được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Morimi Tomihiko, “The Night Is Short, Walk on Girl” dịch sang tiếng Việt với cái tên thơ mộng là “Dạo Bước Phố Đêm” đã đem đến một cái nhìn mới lạ, đầy tính sáng tạo mang đậm phong cách đặc trưng của đạo diễn Masaaki Yuasa.

Câu chuyện kể về hành trình dạo bước trong đêm dài khắp Kyoto của một cô nàng tóc đen không tên. Cô tin rằng mọi thứ đều do số phận kết nối và cố gắng trải nghiệm càng nhiều điều mới mẻ càng tốt. Và trong cuộc hành trình khám phá những điều thú vị buổi tối hôm ấy, anh chàng senpai khóa trên để ý cô từ lâu đã luôn dõi theo và âm thầm cùng cô bước vào thế giới kỳ ảo của màn đêm.

Một chuyến đi khắp Kyoto ngập tràn trong cuộc vui có men say của rượu, hay niềm vui từ các lễ hội, khu chợ sách, về một cô gái nọ đi tìm lại cuốn sách yêu thích từ thời thơ ấu của mình, một chàng trai bí mật theo cô khắp nơi và chờ đợi những cuộc gặp gỡ như là sự tình cờ. Mọi thứ giống như những giai điệu của nhịp sống hằng ngày vậy, có bất ngờ, có rắc rối, có tình cờ, tất cả hòa quyện lại tạo ra một câu chuyện vô cùng thú vị và kì bí.

Sau khi trốn khỏi bữa tiệc, cô gái quyết định ghé vào quán bar để thưởng thức vài ly cocktail. Đây cũng là nơi mở đầu cho chuỗi sự kiện kì lạ. Đồng thời nơi ấy cũng giới thiệu cô đến với nhiều nhân vật lập dị, kỳ bí khác sẽ cùng cô tham gia cuộc dạo chơi suốt cả đêm dài: đó là lão già dê Toudou hay than khóc về những bức tranh khêu gợi chẳng ai mua, đó là Đại ca Quần sịp (Don Underwear) bị nghiện ngôn tình, hay là cụ Rihaku cay cú với mọi thứ, ông Thần Sách Cũ, Trưởng ban “Đồi Trụy”, Hanuki, Naoko và còn rất nhiều người khác. Tuyến nhân vật phụ của phim khá đông đảo, mỗi người đều mang nét đặc trưng khó quên và không hề thừa thãi chút nào.

Từng địa diểm, từng nhân vật và thậm chí là từng món đồ uống, tất cả đều có sự kết nối với những bước đi tiếp theo của cô gái trong cuộc dạo chơi. Cô duyên dáng, ngây thơ, nhưng cũng mạnh mẽ, độc lập và xốc nổi. Dường như màn đêm là vô tận đối với cô, và có cả một đêm dài để khám phá hết những điều ấy.

Niềm say mê, hứng khởi của cô luôn bị kích thích bởi bất kì điều gì xuất hiện. Cô càng hạnh phúc, vui vẻ hơn khi được tham gia vào điệu nhảy của câu lạc bộ hùng biện, thách đấu ở cuộc thi uống kì quái, và thậm chí là đảm nhận vai chính trong một vở kịch của nhóm kịch du kích. Cô tiếp tục giúp đỡ rất nhiều người tìm lại những thứ họ đã đánh mất, nhưng cô lại không thể giúp chính mình tìm được cuốn sách tuổi thơ tại hội sách cũ.

Dường như đây cũng trở thành cơ hội có một không hai dành cho anh chàng senpai hậu đậu đang theo đuổi cô, vì anh luôn cố gắng để có thể chạm mặt nhiều nhất và giả vờ như hai người gặp nhau là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Người ta vẫn luôn tự hỏi “Tìm được nhau khó thế nào?” nhưng ít khi hỏi “Làm thế nào để tìm được nhau?” . Chàng senpai trong phim ngốc nghếch đến mức không dám nói lời chào cô gái, nhưng lại luôn giả vờ tạo ra tình huống để gặp cô gái như một sự tình cờ, hay lăn xả chịu mọi thiệt thòi vì người con gái mình yêu.

Thật ra các nhân vật trong phim cũng cố gắng giúp Senpai trong việc theo đuổi tình yêu, họ đưa ra những gợi ý để anh có thể tìm món đồ quý báu thời thơ ấu đã bị lạc mất của cô gái để chiếm được cảm tình của cô. Nhưng một số nhân vật khác chỉ làm cho mọi việc khó khăn hơn cho anh thông qua những thử thách rắc rối, hay những sự hiểu lầm đến buồn cười, và đôi khi điều đó làm anh chàng càng thêm khổ sở hơn trước :)).

Mọi xuất phát điểm đều quay về với cô gái và đàn anh, những con người chu du trên những con đường tuy khác nhau nhưng cùng đích đến trong màn đêm dài và kì dị, liệu rằng đây có thể là sự trùng hợp, hay họ gặp nhau là một định mệnh không thể lay chuyển?

Điểm nhấn đặc biệt trong phim của Masaaki Yuasa luôn là sự hấp dẫn về mặt thị giác. Từ khung cảnh màn đêm ngoài trời ở hội chợ sách hiện lên như một đại dương kiến thức, đến những suy nghĩ bên trong của Senpai vô cùng hỗn độn, tất cả những thứ ấy được “nhào nặn” qua bàn tay tài hoa của Masaaki Yuasa đều trở nên rất sinh động, đặc sắc và thu hút. Ngoài ra bộ phim còn ẩn chứa nhiều bài học sâu xa về triết lý sống. Hình ảnh của rượu và đồng hồ liên tục xuất hiện như ẩn dụ về hai thái cực đối lập song hành: lớp già và lớp trẻ.

Đó là phân cảnh các cụ đọ đồng hồ với nhau và thấy kim đồng hồ ở chiếc nào cũng quay nhanh như chong chóng, còn của cô gái lại thấy nó quay rất bình thường. Điều đó cho thấy sự khác biệt về khoảng cách giữa hai thế hệ, một thế hệ lớp trẻ thời gian được tính bằng ngày, họ tận hưởng từng giây phút nên thời gian trôi chậm; còn lại là một thế hệ đã trải qua bao thăng trầm của thời gian, giờ đây đến giai đoạn cuối đời thời gian đối với họ lại trôi quá nhanh…

Tiếp đến phân cảnh cô gái thi uống với cụ Rihaku. Với cụ, cuộc đời là sự trống rỗng, đơn độc, còn với cô gái, cuộc sống tràn ngập niềm vui và tự do, là “cho đi và nhận lại”. Cuối cùng cô gái thắng vì cô uống với sự biết ơn và vui vẻ nên có thể cảm nhận được vị ngọt sau cùng của ly rượu, còn cụ Rihaku thua vì cụ chỉ tập trung vào độ nặng của rượu mà bỏ qua sự ngọt ngào của nó.

Đây chính là bộ anime mang phong cách siêu thực được thể hiện rất độc đáo và thú vị mà khó có thể tìm thấy ở anime nào khác. Chúng ta đã gặp rất nhiều nhân vật độc đáo trên đường đi, tất cả đều theo chân cô gái và đàn anh trải qua một đêm dài kì quặc nhưng thú vị ở Kyoto.

“Em ơi, em hãy bước đi,
Đêm nay ngắn ngủi, chưa chi đã tàn”

Màn đêm trong bộ phim tưởng chừng là thứ hư không vô định nhưng lại luôn hiện hữu rõ ràng như một biểu tượng của tuổi trẻ. Đêm rất ngắn và tuổi trẻ cũng vậy, việc cần làm là bước đi tiếp trên con đường và tiếp tục khám phá, tận hưởng những thứ thú vị bạn chưa từng thử.

Giống như những ly cocktail kì ảo đầy màu sắc, “The Night is Short, Walk on Girl” sử dụng các hình ảnh vui nhộn, nhân vật thú vị với các chủ đề mới mẻ, từ đó khắc họa nên một cuộc sống ban đêm mang đầy tính thách thức tuổi trẻ khám phá và trải nghiệm. Trải nghiệm đó có thể là như một ly cocktail của niềm vui, hoặc một ly cocktail của sự bí ẩn và kì quặc, chắc chắn sẽ làm cho cuộc hành trình khám phá thế giới về đêm trở nên đáng nhớ hơn bao giờ hết

GEORGE MORIKAWA VIẾT VỀ KENTARO MIURA

Mấy ngày sau khi Kentaro Miura mất, mình đọc được dòng tweet của George Morikawa – tác giả của Hajime no Ippo, kể về chuyện hồi ông Miura còn là trợ lý của Morikawa. Cả 2 từng là đồng nghiệp thân thiết và bây giờ vẫn vậy, mình rất thích câu chuyện này, dù ngắn thôi nhưng nó ý nghĩa biết bao, đọc đi đọc lại mãi, rồi quyết định dịch lại luôn đống tw ấy.

Link tweet của tác giả: https://twitter.com/WANPOWANWAN/status/1395239580937252868

“Đây là bức ảnh chụp nhân vật Takamura được vẽ bởi Miura Kentarou, nhân dịp kỷ niệm Hajime no Ippo cán mốc 1000 chương. Hiện tại tôi đang có rất nhiều xúc cảm, nên tôi sẽ kể các bạn nghe một kỷ niệm:

Trong quá trình sáng tác bộ truyện dài kỳ đầu tay của mình, tôi đã gặp rất nhiều khó khăn và không có một trợ lý nào để giúp đỡ, thì cậu ấy đã đến. Sau buổi học ở giảng đường, cậu sinh viên khoa mỹ thuật của một trường đại học nào đó đã mang theo một cuốn sổ phác thảo đến và giúp tôi với tư cách là trợ lý. Lúc đó cậu ấy 18, còn tôi 19.

Tôi không biết khả năng vẽ của cậu ấy đến đâu, vì vậy tôi cho xem những bản vẽ của mình và hỏi xem liệu cậu có thể vẽ giống như các bản phác thảo này được không.

Tôi hoàn toàn ngạc nhiên khi các bức vẽ được hoàn thành, thật sự tuyệt vời khi cậu ấy có thể vẽ được như thế chỉ ở tuổi 18. Sau khi vẽ thêm một số tranh nữa, tôi trở nên rất tò mò về cậu. Ngày ấy chúng tôi còn rất trẻ và hầu hết toàn vừa làm vừa nói chuyện về manga.

Khi hỏi cậu ấy có thể cho tôi xem cuốn sổ phác thảo cậu hay mang theo từ lâu, thì khi mở ra, tôi thấy vô cùng ngạc nhiên và rùng mình. Trên những trang giấy ấy là bản phác thảo yêu tinh, những vị tiên, những dấu ấn đặc biệt, và 1 vị kiếm sĩ mang trên mình một thanh kiếm lớn.

Về sau này, chúng chính là Puck và Guts.

Thật là choáng ngợp, tất cả được vẽ bởi những nét chì rất dày.

“Đây là cái gì?” Tôi hỏi.

“Chỉ là một số thứ em nghĩ trong đầu thôi. Khi nào có đủ khả năng thì em sẽ hoàn thiện chúng”.

Không biết cậu ấy đã nung nấu những ý tưởng này từ bao lâu rồi nhỉ?

Ngay tại thời điểm đó, Berserk đã được hình thành trên những trang giấy này rồi.

Một vài tháng sau, Hajime no Ippo của tôi đã được xuất bản dài kỳ. Berserk cũng bắt đầu xuất bản không lâu sau đó. Tôi cũng nghe có chút khó khăn trong việc xuất bản. Thế nhưng tôi hoàn toàn có niềm tin vào tác phẩm này, đây là một tác phẩm chắc chắn sẽ nhận được thật nhiều sự đón nhận, vì nó là một tác phẩm mà Kentarou đã dành rất nhiều tâm huyết, và khi đến thời cơ thích hợp, khi cậu đã có đủ khả năng để thực hiện, xuất bản với đầy sự tự hào.

Tôi tin chắc rằng cả thế giới cũng sẽ như tôi, sẽ thật bất ngờ về Berserk.

Và sự thật nó đã xảy ra đúng như thế.

Một tác phẩm có đầy đủ sự tinh tuý của những nét hội hoạ siêu việt mà tác giả của nó đã dồn hết tâm trí để tạo nên.

Chỉ có một điều khắc sâu như vậy, tôi luôn tôn trọng những công sức cậu ấy đã bỏ ra.

Câu chuyện hồi tưởng đến đây là hết.

Tôi nghe nói rằng trong thời điểm đó, chỉ có cậu ấy chú ý đến tôi. Tôi cũng vậy, được gặp cậu là một niềm vui và hãnh diện. Xin lỗi vì đã kể câu chuyện này mà chưa xin phép cậu nhé, Kentarou. Nhưng chắc chắn vào một ngày nào đó không xa, tôi sẽ đến và đọc cái kết của câu chuyện này.”

PHỎNG VẤN GEORGE MORIKAWA – TÁC GIẢ HAJIME NO IPPO (P2)

Nhân dịp kỷ niệm 30 năm Hajime no Ippo, George Morikawa – tác giả bộ truyện tranh nổi tiếng về quyền anh, đã đồng ý nhận lời mời phỏng vấn từ Le Figaro.

Mình lược dịch và lấy nguồn bài phỏng vấn đăng tải ngày 19/03/2020 trên báo The Limited Times: https://newsrnd.com/sports/2020-03-19–george-morikawa–in-thirty-years-of-manga-i-have-never-had-white-page-syndrome!.BytGosxUL.html

Không thể không nhắc tới những điều tuyệt vời nhất khi nói về Hajime no Ippo. Bộ truyện tranh thể thao dài hơi nhất, với 126 tập đã được xuất bản tại Nhật Bản, 111 tập đã xuất bản ở Pháp. Và gần 100 triệu bản đã được bán ra, đồng thời Hajime no Ippo cũng là bộ truyện tranh mang đề tài thể thao bán chạy thứ ba trên thế giới, chỉ sau Slam Dunk và Touch.

PV: Điều gì khiến ông có quyết định trở thành 1 tác giả truyện tranh?

Morikawa: “Phát súng” truyền cảm hứng đầu tiên cho tôi là Harris no Kaze, một bộ truyện tranh của Tetsuya Chiba, cũng là tác giả của Ashita no Joe. Tôi cực kì yêu thích bộ truyện này và cả tác giả của nó nữa. Đó cũng là lý do để tôi quyết định trở thành một tác giả truyện tranh như hiện tại.

PV: Ông đã từng là một trợ lý truyện tranh khi chỉ mới 15 tuổi, vẫn còn đang học trung học. Vậy lúc đó làm sao ông có thể xoay sở giữa việc học hành và việc làm một trợ lý truyện tranh?

Morikawa: Thực tế là tôi không xoay sở được gì cả. Tôi đã đến gặp giáo viên chủ nhiệm của mình và nói với thầy rằng tôi đã quyết định trở thành trợ lý cho một tác giả truyện tranh, nên là lúc ấy tôi quyết định sẽ không đến lớp nữa. Nhưng nhà trường cuối cùng vẫn đưa cho tôi bằng tốt nghiệp khi kết thúc năm học.

PV: Không phải ông sợ rằng mình sẽ bỏ học trung học sao?

Morikawa: Tôi chưa bao giờ có nỗi sợ như thế. Mặc dù không có một ai từng dạy tôi vẽ ở tiểu học, trung học cơ sở hay trung học phổ thông. Nhưng với tôi trường học không giúp ích được nhiều lắm, và tôi hoàn toàn chắc chắn về niềm yêu thích vẽ vời của mình.

PV: Ngoài đam mê vẽ, ông còn đam mê quyền anh và thậm chí đã thành lập một câu lạc bộ đấm bốc của riêng mình. Vậy thì niềm đam mê này bắt nguồn từ đâu?

Morikawa: Niềm đam mê này xuất phát từ bố của tôi. Lúc còn nhỏ, khi đang ngồi trong lòng của bố, tôi nhớ mình đã được xem rất nhiều các trận đấu quyền anh trên ti vi.

© Hajime no Ippo (c) 1989, George Morikawa / Kodansha Ltd.

PV: Trong quãng thời gian 30 năm phát hành bộ truyện Hajime no Ippo, ông có đánh giá như thế nào về sự phát triển của môn thể thao quyền anh ở Nhật Bản?

Morikawa: Tôi nghĩ là giới quyền anh đã thay đổi rất nhiều. 30 năm trước, đúng vào thời điểm tôi bắt đầu sáng tác Ippo, Nhật Bản vừa để tuột danh hiệu vô địch thế giới lần thứ 21. Trong một thập kỉ thi đấu quyền anh, Nhật Bản chưa bao giờ thua nhiều trận đến như vậy! Khi tôi nghĩ về điều này, nếu được nói rằng sẽ có vài ba nhà vô địch Nhật Bản vào thời điểm đó mà có điều kiện được trau dồi kĩ năng tốt hơn và giành được chiến thắng sau này thì, có thể bạn sẽ không tin đâu.

PV: Ông có nghĩ rằng điều đó cho thấy mức độ phổ biến của quyền anh lớn đến mức nào không?

Morikawa: Đây là một câu hỏi khó. Tôi nghĩ rằng quyền anh ngày nay có phổ biến, nhưng ngược lại sẽ có ít người hâm mộ hay nhiều người biết đến hơn. Tôi thấy rằng kể cả quyền anh có nổi tiếng trở lại, thì nó sẽ không đạt được độ phổ biến như trước đây, ít hơn rất nhiều so với thời điểm những năm trước đó, dù vậy lại có nhiều người hâm mộ các võ sĩ hơn. Những võ sĩ như Naoya Inoue hay Koki Kameda, họ hành xử như tính cách của họ vậy, chủ yếu diễn trò là chính. Và tôi cũng có cảm giác rằng họ cũng không quan tâm nhiều lắm đến môn thể thao này. Tôi nghĩ rằng khi Nhật Bản đã sa sút phong độ, thì người hâm mộ cũng đã có chút thông cảm hơn.

© Hajime no Ippo (c) 1989, George Morikawa / Kodansha Ltd.

PV: Năm nay sẽ là năm kỷ niệm 30 năm bộ truyện Hajime no Ippo ra mắt, khi nhìn lại quãng thời gian dài đã trải qua, ông có muốn thay đổi điều gì không?

Morikawa: Tôi cũng giống như bao họa sĩ khác, tưởng tượng nếu một lúc nào đấy nhìn vào những bức vẽ của chính bản thân từ 30 năm trước, chỉ có thể tự nhủ “mình đã vẽ ra cái gì thế này, sao nhìn nó dở thế”. Nhưng bằng cách tích lũy kinh nghiệm qua nhiều năm, trình độ của tôi đã được cải thiện đáng kể. Tôi nghĩ tôi là một trong những tác giả truyện tranh thuộc “hàng hiếm” vì tôi không xác định được trước kịch bản của mình sẽ triển khai như thế nào. Mà tôi sẽ để các nhân vật sẽ dẫn dắt câu truyện của chính họ. Tôi sẽ là nơi mà qua đó Ippo và Takamura có thể “gửi gắm” bản thân, để họ có thể thể hiện được hết mình. Và nếu một lúc nào đó tôi có vui vẻ nhắc lại câu chuyện hôm nay, tôi chắc rằng nó sẽ lại mang đến một điều gì đó khác hoàn toàn đấy. Có nghĩa là không thể thay đổi bất cứ điều gì, bởi vì nó có thể sẽ khơi gợi ra nhiều loại câu hỏi thắc mắc. Vì vậy, không, tôi sẽ không thay đổi bất cứ điều gì.

PV: Gần đây ông có nói rằng bộ truyện mới đi được nửa chặng đường, điều đó có đúng không?

Morikawa: Hôm nay bộ truyện đang tiếp tục ở tập 126, tôi nghĩ rằng ta đang ở khoảng 2/3 và 4/5 câu chuyện. Nhưng chúng ta cũng phải nhớ rằng một bộ truyện tranh ở Nhật Bản không chỉ chịu sự ảnh hưởng của tác giả. Phản hồi từ độc giả cũng rất quan trọng. Tôi là “nơi gửi gắm” mà Ippo và Takamura có thể thể hiện bản thân hết mình, vì vậy, đôi khi bắt đầu một arc, tôi không nhất thiết phải biết mình sẽ đi đâu. Có thể sẽ xảy ra một số arc dài hơn dự kiến ​​hoặc đôi khi chúng tôi sẽ rút ngắn lại nếu thấy không thích. Đó là lý do tại sao có một chút khó khăn để dự đoán ngày nào sẽ kết thúc một bộ truyện tranh như Ippo.

PV: Ông thấy bản thân mình giống nhân vật nào nhất trong các nhân vật ở phòng tập của Kamogawa? Và ai là ít giống nhất?

Morikawa: Ippo và Takumura là những người giống tôi nhất vì cả hai đều có một phần nào đó giống với tính cách của tôi. Và trên thực tế, họ cũng là những người ít giống nhất vì họ cũng chỉ có một phần là giống tính tôi, tôi cũng đã bổ sung vào tính cách các nhân vật này bằng những tính cách khác rồi.

© Hajime no Ippo (c) 1989, George Morikawa / Kodansha Ltd.

PV: Vậy thì ông giống Ippo đến mức nào? Và cả Takamura nữa?

Morikawa: Ippo đam mê quyền anh, tôi thì đam mê làm việc chăm chỉ cho bộ truyện tranh của mình. Đến mức khi tôi vẽ truyện, bạn có thể tưởng tượng tôi tập trung, như cái kiểu cuộn tròn trên bàn làm việc luôn ấy. Hoặc là cũng hơi giống với Ippo khi cậu tập luyện. Và tại thời điểm đó, tôi không thích bị quấy rầy, đặc biệt nếu đó là người nào đấy rất ồn ào. Ngược lại, khi tôi không vẽ truyện, tôi lại là người khá phóng khoáng và có chút ồn ào. Tôi thậm chí còn có xu hướng làm phiền những người khác khi họ đang làm việc trong góc làm việc của họ nữa. Tôi chính là một tổ hợp âm dương hỗn hợp, nửa cái này, nửa cái kia.

PV: Kentaro Miura từng là một trong những trợ lý của ông. Và tác phẩm Berserk hoàn toàn khác với phong cách của Ippo, vậy ông có cảm nhận được gì về phong cách sáng tác truyện tranh của anh ấy không?

Morikawa: Lúc mới bắt đầu sự nghiệp, tôi mới có 19 tuổi và rất cần sự giúp đỡ. Tôi không biết phải làm như thế nào nên tôi đã hỏi biên tập và họ đã tìm thấy 1 chàng trai trẻ tuổi tên là Kentaro Miura, cậu ấy tạm thời đã đến giúp tôi hoàn thành bản vẽ. Lúc đó cậu đang là sinh viên Khoa Mỹ Thuật. Khi mới đến, tôi thấy cậu cầm sẵn 1 tập bản vẽ, và tôi đã yêu cầu cậu vẽ thử một bức phác họa để xem trình độ lúc đó của cậu như thế nào. Và ngay lập tức tôi cảm thấy vô cùng ấn tượng, cậu ấy vẽ tốt hơn tôi rất nhiều. Hứng tò mò nổi lên, tôi không thể cưỡng lại mà yêu cầu cậu cho tôi xem thêm 1 số tập bản vẽ khác. Và khi nó được mở ra, tôi phát hiện ra một bức phác thảo 1 chiến binh bóng tối đang cầm trên tay một thanh kiếm khổng lồ. 10 năm sau, đó chính là Guts. Đó là một thế giới mới mà cậu ấy đã sáng tạo ra khi vẫn còn đang học đại học. Cũng có thể nói rằng tôi là một trong những người đầu tiên vinh dự được nhìn thấy nhân vật Guts. Cậu ấy đã thật sự gây cho tôi những ấn tượng rất mạnh vào thời điểm đó.

PV: Ngôi sao phim “Creed”, Michael B. Jordan cho biết rằng Hajime no Ippo là bộ truyện tranh yêu thích của anh ấy, ông có biết điều này không?

Morikawa: Không, tôi không biết điều đó. Giờ anh nói tôi mới biết. Nhưng nghe như vậy đã thực sự làm tôi rất vui.

PV: Nếu một người hâm mộ nói với ông rằng người đó đã bắt đầu chơi quyền anh vì Ippo, ông sẽ cảm thấy thế nào?

Morikawa: Cho dù đó là độc giả, hay thậm chí là những diễn viên nổi tiếng như Michael B. Jordan mà chúng ta đã nói trước đó, tôi không cảm thấy như vậy. Không phải tôi là người đã truyền cảm hứng cho họ qua Hajime no Ippo, mà họ mới chính là những người đã truyền cảm hứng và động lực cho tôi để vẽ tiếp bộ truyện của mình mỗi ngày.

PV: Nói về điều này, làm thế nào mà ông có thể tìm thấy nguồn cảm hứng để sáng tác?

Morikawa: Trong vòng 30 năm, tôi chưa bao giờ thực sự mắc hội chứng “trang giấy trắng” (bí ý tưởng, không biết nên vẽ gì tiếp theo). Nhưng dù sao ngay cả với 30 năm hành nghề, đôi khi vẫn có một số điểm mà tôi vẫn gặp khó khăn, chẳng hạn như cắt cảnh. Biết cách cắt cảnh tốt là 1 trong những việc khó nhất để thành thạo.

PV: Ngoài Ippo, gần đây ông đã cho ra một oneshot tên là “I would come back to see you” lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật. Tại sao?

Morikawa: Bộ truyện ngắn này được sáng tác sau trận động đất ngày 11 tháng 3 năm 2011. Tôi đã đến nơi đó và giúp đỡ các tình nguyện viên ở các khu vực xảy ra thiên tai. Bộ truyện này ra đời từ mong muốn của tôi muốn kể về cuộc sống của những tình nguyện viên. Như thế tôi có thể khắc họa một cuộc sống thường ngày của họ trong khi làm những công việc tái thiết tại các khu vực hay xảy ra thiên tai.

PV: Ippo đã tự hỏi thế nào là mạnh mẽ, còn ông thì sao?

Morikawa: 12 vòng đấu là một hành trình mà trong đó bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Dành được đai đen vô địch không phải là câu trả lời cuối cùng, có thể hôm nay là nhà vô địch nhưng điều đó không định nghĩa được sức mạnh của mỗi bản thân chúng ta trong tương lai. Mọi thứ chỉ đơn giản là sau lần thất bại đầu tiên, ta nhận ra được con người khi thực sự mạnh mẽ là như thế nào. Có thể đứng dậy và tiếp tục tiến bước, nghe theo sự chỉ đạo của huấn luyện viên và thi đấu hết mình với sự tuyệt vời mới là sức mạnh thực sự.

PV: Ông sẽ đưa ra lời khuyên nào cho độc giả khi họ muốn bắt đầu tập quyền anh sau khi đọc xong bộ truyện này?

Morikawa: Trong Hajime no Ippo, ngoài tinh thần thể thao, là tinh thần giải trí, nó là một niềm vui nên được tận hưởng. Đó không phải là cái gì bắt buộc bạn phải làm. Bạn phải cố gắng với một sự tham lam ích kỉ là hy sinh mọi thứ. Không có ý phê phán các bộ môn khác, nhưng quyền anh là một trong những môn thể thao đòi hỏi sự hy sinh và nguy hiểm nhiều nhất. Với những sự hy sinh bản thân, người ta có thể tiến bộ nhanh chóng qua từng ngày. Tôi cũng vậy, tôi nghĩ đến quyền anh, tôi ngủ cùng quyền anh, và tôi sống vì quyền anh. Tôi không có năng khiếu nổi trội nhưng nhờ làm việc chăm chỉ, tôi đã trở thành một người có những kỹ thuật giỏi.

Mình rất thích Hajime no Ippo, và cũng muốn tìm hiểu thêm về tác giả bộ truyện tuyệt vời này nữa, đó là lí do mình chọn dịch những bài phỏng vấn. Một số hình ảnh minh họa là do mình thêm vào, còn lại là từ bài phỏng vấn gốc, cảm ơn tất cả mọi người đã đọc!

PHỎNG VẤN GEORGE MORIKAWA – TÁC GIẢ HAJIME NO IPPO (P1)

George Morikawa đã thực hiện một cuộc phỏng vấn truyền hình trực tiếp trên kênh Abema Prime TV như một phần để giúp quảng bá kỉ niệm dấu mốc 30 năm của bộ truyện. Trên trang twitter chính thức này cũng đã đăng video cuộc phỏng vấn (ngày 5/3/2019).

1, https://twitter.com/News_ABEMA/status/1102926950690041856

2, https://twitter.com/News_ABEMA/status/1102930149807292416

3, https://twitter.com/News_ABEMA/status/1102936772101586944

Mình rất thích Hajime no Ippo, và cũng muốn tìm hiểu thêm về tác giả bộ truyện tuyệt vời này nữa, đó là lí do mình chọn dịch những bài phỏng vấn. Tất cả những thông tin sau đây mình lấy nguồn từ reddit và lược dịch lại: https://www.reddit.com/r/hajimenoippo/comments/ayhg3y/miscinterview_with_morikawa/

1, PV: Có phải ông luôn có kế hoạch sẽ cho Ippo nghỉ hưu không?

Nghỉ dài và lâu. Đúng vậy, điều đó đã luôn được lên kế hoạch rằng cậu ấy sẽ nghỉ hưu. Không rõ cụ thể là lúc nào, nhưng điều đó là chắc chắn. Với tôi, câu chuyện diễn ra như thế là tự nhiên. Có thể nói rằng Ippo hiện tại đang “ngủ yên”.

2, PV: Ông nghĩ trận đấu nào khó đoán trước kết quả nhất khi viết? (và ông nghĩ người chiến thắng sẽ là ai) (Vid 2)

Tôi luôn để cho các nhân vật tự viết nên câu chuyện của chính họ. Bạn biết đấy, ai tập luyện chăm chỉ hơn, ai muốn chiến thắng nhiều hơn, v.v … Tôi không thực sự lập kế hoạch sòng phẳng rằng ai sẽ thắng, tôi chỉ viết những gì có phù hợp trong bối cảnh của câu chuyện.

3, PV: Liệu Ippo sẽ là nhân vật chính tiếp bước đi tiếp? (Vid 3)

Chà, tôi cảm thấy bị áp lực bởi “Lời nguyền Ashita no Joe”. Tôi biết có rất nhiều người hâm mộ cảm thấy kết thúc của Ashita no Joe là vô cùng thất vọng. Thực sự có vẻ như Joe đã có các dấu hiệu cảnh báo khi nào nên dừng lại và nghỉ ngơi để hồi phục sau những chấn thương mà anh ấy đã gánh chịu, nhưng anh ấy đã không … Tôi không nghĩ mình nên nói thêm nữa. Không nên spoil nữa heh.

HAJIME NO IPPO

• Tác giả: George Morikawa
• Năm phát hành anime: 2000
• Studio: Madhouse
• Thể loại: hành động, hài hước, thể thao, đấm bốc

Bạn biết rằng bạn yêu thích một bộ phim khi nó khiến bạn phải hét lên, nín thở và nhảy ra khỏi chỗ ngồi. Bạn biết rằng bạn yêu thích một bộ phim khi cảm nhận được rõ ràng cảm giác hồi hộp đến mức không thể rời mắt khỏi màn hình và hào hứng reo hò như thể bạn đang ở ngay đó. Và khi bộ phim kết thúc, miệng bạn lại không ngừng mỉm cười, vì bạn muốn được sống trong thế giới của họ một lần nữa, để được trải nghiệm những điều tuyệt vời như thế một lần nữa.

Hajime no Ippo là một bộ anime mô tả một thế giới của võ sĩ quyền anh đầy sự dữ dội và khắc nghiệt, nhưng vẫn mang lại những điều ấm áp và tuyệt vời.Hajime no Ippo sáng tác năm 1989 và cũng là tác phẩm manga duy nhất của Morikawa George. Bộ truyện hiện vẫn đang được sáng tác và phát hành đến tập thứ 126, đã có 3 phần anime được chuyển thể vào năm 2000, 2009 và 2013.

Câu chuyện kể về Makunochi Ippo, một cậu bé 16 tuổi nhút nhát nhưng chăm chỉ và tốt bụng. Vì gia cảnh nghèo khó, cậu thường xuyên bị các bạn đồng trang lứa bắt nạt suốt một thời gian dài. Cho đến một ngày nọ, khi đang bị bọn bắt nạt đánh đập, Ippo được một võ sĩ quyền anh tên Takamura Mamoru cứu và đưa đến phòng tập Kamogawa, nơi anh thường tập luyện, Sự kiện này đã khiến cuộc đời Ippo rẽ sang 1 hướng khác, và từ đây hành trình trở thành một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp của cậu bắt đầu… Hành trình luyện tập của Ippo cũng chính là hành trình mà cậu va chạm với những đối thủ đáng gờm, gặp được những người bạn tốt và tìm ra ý nghĩa của sức mạnh chân chính.

Phim đào sâu vào thế giới của quyền anh, những lịch sử, những thuật ngữ trong đấm bốc và các kỹ thuật thực tế của bộ môn thể thao này. Có được nguồn tư liệu dồi dào như thế, tất cả là nhờ tác giả của bộ truyện George Morikawa, là một con người cực kì đam mê boxing, và đồng thời ông cũng là một huấn luyện viên sở hữu một phòng tập quyền anh riêng.

Một trong những điều mình cực thích trong phim là quyết tâm của Ippo được thể hiện rất rõ ràng, cậu mong muốn bản thân trở nên mạnh hơn thông qua vô số giờ tập chạy, tập luyện với cường độ cao và nhiều giờ liên tục trong phòng gym, rồi lại tiếp tục các trận đấu giao hữu và thi đấu tranh đai… Đối với Ippo, ngoài niềm vui chiến thắng, thi đấu boxing còn là niềm vui khi được tập luyện cùng đồng đội, đó là niềm vui khi được đối mặt với những đối thủ nặng kí, hay đơn giản đó là niềm vui được thi đấu trên một võ đài lớn chưa từng đặt chân tới bao giờ. Ippo đã nhận ra rằng đó là những điều cậu muốn làm và muốn trân trọng hơn bất cứ điều gì khác.

Xây dựng tuyến nhân vật phụ lẫn các nhân vật đối thủ là điều mà Ippo làm cực kì tốt. Nhân vật phụ yêu thích nhất của mình chắc chắn là Takamura. Là 1 kẻ thô lỗ, kiêu ngạo, đã thế còn dâm dê, hay có điệu cười lớn và hay cùng đồng bọn trong phòng tập chọc cười Ippo đến mức em nó gần như mếu mới thôi :))). Nhưng ngoài những thứ ấy ra, Takamura thật sự là một thiên tài trên võ đài. Sức mạnh của Takamura phải gọi là mạnh đến kinh ngạc, mạnh đến nỗi mỗi lần xem trận đấu tranh đai vô địch của tên này, mình toàn òa lên sung sướng vì được chứng kiến sức mạnh của nhà vô địch khi hạ gục đối thủ, Takamura đúng thực sự là con quái thú kinh hoàng. Mình cũng rất yêu thích 2 nhân vật “đồng bọn” của Takamura là Aoki và Kimura. Họ là đàn anh của Ippo và mỗi người đều giỏi theo sức mạnh riêng vốn có.

Và còn ông Kamogawa nữa, chủ sở hữu phòng tập và cũng là một huấn luyện viên vô cùng tuyệt vời. Nhất là trong những tập tranh đai vô địch, mối liên kết giữa Kamogawa với các học trò của mình thực sự quá đặc biệt, đến mức mỗi lần xem lại mình đều thấy xúc động, vì đây không chỉ là tình thầy trò thông thường, mà họ còn là những người bạn, người thầy đồng hành cùng nhau trên sàn đấu, đi cùng nhau đến tận những phút cuối cùng, kể cả các võ sĩ có vinh quang chiến thắng hay ngậm ngùi thất bại, một mối liên hệ luôn làm mình cảm động.

Các đối thủ của Ippo cũng không thể không nhắc đến, đặc biệt nhất là Miyata, Sendo và Volg. Miyata là anh chàng tập quyền anh từ hồi còn bé tí, luôn luôn hẹn tái đấu Ippo mà mãi chưa có được trận nào hoàn chỉnh.

Còn tên ngốc Sendo nữa, hay còn có biệt danh là “Mãnh hổ vùng Naniwa”, đây thực sự là một nhân vật rất thú vị. Mình nghe nói một trong những cảm hứng sáng tạo nên nhân vật này là được dựa theo Joe Yabuki, nhân vật chính của một anime đấm bốc nổi tiếng nhưng khá cũ khác có tên là “Ashita no Joe”. Cả hai đều là kiểu võ sĩ mang hơi hướng “côn đồ”, có thái độ liều lĩnh và không sợ hãi bất cứ điều gì, đều đến từ vùng Osaka và thậm chí còn có kiểu tóc tương tự.

Một nhân vật nữa không thể bỏ qua đó là “Nanh vuốt trắng” Volg, mình thương với thích Volg lắm lắm luôn. Tập 60 khi mà Volg đấu với Sendo, mình không biết ai sẽ thắng, nhưng cũng không muốn ai bị bại trận cả. Dù biết kết quả là sẽ có một người ra về, nhưng sao giờ khắc chia tay vẫn thấm đẫm nước mắt… Tập này là một trong những tập mình “khóc tràn bờ đê, khóc lụt cả nhà” vì thương các nhân vật quá! Đó thực sự là những trận đấu tuyệt vời, với những đối thủ cũng tuyệt vời không kém.

Đẹp quá ❤️

Thực sự là còn rất rất nhiều nhân vật thú vị khác mà mình chưa kể đến, đó là lão già Nekota, Date Eiji, Ryo Mashiba và em gái Kumi, Jason Osma, “Búa tạ” Naomichi Yamada, Ryuhei Sawamura…. Nước ngoài thì có Bryan Hawk, David Eagle, Alfredo Gonzales… Mỗi người đều có lý do và mục tiêu khác nhau để giành chiến thắng.

Hajime no Ippo là tổng hợp tất cả những gì tuyệt vời nhất về môn thể thao quyền anh, với các trận đấu căng thẳng cùng những sức mạnh kinh hoàng, tình bạn và tình thầy trò sâu sắc. Makunochi Ippo chiến đấu vì một mục tiêu tranh chức vô địch và dành được chiến thắng vinh quang, vì một ngày cậu lại được đồng hành cùng những người đồng đội của mình trên con đường tiến lên võ sĩ chuyên nghiệp, chỉ những khoảng khắc ấy thôi cũng đã rất rất tuyệt rồi.